Wednesday, October 17, 2007

Tired...

Đã mấy ngày rùi ko viết blog nhỉ??? Chính xác là 14 ngày ( 2 tuần). Thời gian này có quá nhiều chuyện xảy ra đối với mình, làm mình có cảm giác cái gì đó đè nặng lên vai của mình.

Chị Vân Anh bị tai nạn, nhập viện nhưng bây giờ mình cũng yên tâm phần nào vì bác sĩ nói tình trạng của chị hồi phục khá tốt, chị iu hồi phục lẹ lẹ đi cà phia dzí em, đi 1 mình bùn quá àh. Chị phải xem DVD của anh Lộc nữa chớ, để thấy mặt em iu lấp ló đâu đó với thời gian 3s, kaka…

Mình đã học được hơn hai tuần rùi, chỉ mới 2 tuần thui mà mình nghỉ học 1 ngày vì trời mưa và 1 ngày xin về sớm đi coffee với bạn. Hầu như ngày nào mình cũng ra ngoài đường từ sáng đến chiều tối mới về, có bữa ở nhà Thái làm bài đến gần 12h khuya mới lết xác về nhà. Bây giờ người mình đuối luôn, bệnh thì ko bệnh nhưng mà nhức mỏi, uể oải, tinh thần không tỉnh táo. Nhưng dạo này mình bít tiết chế cảm xúc hơn, hay đúng hơn là bị chai cảm xúc nhỉ?!? Hay có quá nhìu việc phải lo? Để nghĩ? Trường này dạy khá tốt, chỉ sợ nhất là ngày thứ 6 vì có tiết của Dr Phương, lớp mình bị ám ảnh bởi thầy. Thầy ko khó, nhưng sao vô giờ lớp cảm thấy vừa căng thẳng, vừa bùn ngủ…mà homework còn nhìu nữa chứ. Đã vậy thầy nói học kỳ này thầy sẽ dợt Lớp trưởng cho LT ốm bớt, hix hix. Nói là làm, thầy cho mình mấy cái Figure lun, về phải list ra, đã dzị còn phải đưa lên Power Point nữa chớ, kiểu này chắc phải nhờ bạn Thái nữa rùi, đã vậy mình còn chưa chuẩn bị bài Thuyết trình nữa, ko bít đứng trước lớp sẽ nói gì nữa đây, hix hix… Khổ quá đi àh…đã vậy đeo cái balô nặng gần 7kg, lết đi riết rùi bị lùn lun.

Chiều qua đến giờ thí tâm trạng sao sao í, ko thoải mái, ko vui mà cũng ko bùn, mặc dù mình biết lỗi đó là của mình. Đứng cửa giữa sao mà khó thế nhỉ. Làm sao cho vừa lòng cả 2? Không lẽ phân thân? Hay típ tục đóng 2 vai, hay lại phải chịu sự so sánh í?…Chuyện học đã làm mình mệt mỏi lắm rùi, bi giờ còn có nhìu chuyện làm mình phải si nghĩ nhìu hơn nữa… mặt đã già nay càng già hơn….ai nhìn mình mà nói mình 18 tủi chít liền áh, già còn hơn trái cà. Nhưng được lo và được suy nghĩ làm mình cảm thấy hạnh phúc hơn, thấy đầu óc mình bận rộn, sẽ không nghĩ đến những thứ lung tung nữa.

Hôm qua thứ 2 xuống nhà mợ 9 đã chiện mình đậu đại học, ăn được cái đùi vịt quay, nhưng mờ ăn có vui vẻ gì đâu, lo đủ thứ. Hum nay là 100 ngày mất của ông Nội, ăn như 1 con điên áh, giống như ăn trước khi chết vậy…Mình đã ăn gì nhỉ? 1 tô soup gà xé, nửa dĩa gỏi gà, 2 tô cơm chiên dương châu, 1 cái lẩu lươn với 1 tô bún, bánh mì và gà nấu nấm đông cô, 10 con tôm hấp nước dừa…kaka, có ăn gì nhìu đâu, có nhiu đó thui àh…hehe…ăn xong mà lết ko nổi, nằm phịch ra giường, hix hix, dzị là phải ăn kiêng nữa rùi. Đã vậy chủ nhật này đám giỗ ông ngoại ở nhà mợ 9, mà mợ 9 nổi tiếng nấu ăn ngon, mình đã đặt hàng rùi áh, phải có chả giò, cari gà, gỏi cho mình….nghĩ tới thiệt là sung sướng làm sao, mà cũng đau khổ lém vì phải ăn kiêng trở lại…Bây giờ ngồi viết blog mà không biết ngày mai nên làm gì? Nên đi đâu? Nên cư xử như thế nào???? Nhức đầu quá đi thui

The worst thing I have done was to hide my feelings from body else.

Wednesday, October 3, 2007

New Enviroment

1.10.2007, mình chính thức trở thành 1 sinh viên...

Sáng 7h phải dậy để chuẩn bị cho buổi khai giảng đầu tiên, không khí của buổi lễ không chán lắm, vì các thầy nói Tiếng Anh, và có pha trò nữa nên cảm thấy rất thoải mái, ngoài ra còn có lễ đón chào Tân sinh viên, mỗi bạn được tặng 1 cái nón và 1 cuốn sổ bọc da ( ban đầu mừng hụt tưởng được cái bóp, hix hix)...rùi mình lết đi ăn trưa, ăn được 3 cái trứng, chiều trở vô học mà bùn ngủ gần chết, nhưng cũng ráng vì ngày đầu mờ, với lại thầy Paul rất dễ thương và group mình rất là năng động.



2.10.2007,
mình thức nguyên đêm, đến 5h30 sáng thì đi ngủ, mà 7h30 phải thức dậy, tinh thần hơi bị mệt mỏi và ko ăn uống gì nên vô cùng đuối. Hôm nay là ngày thứ 2 đi học, hôm nay chỉ đi học buổi chiều nhưng mình lết đi từ sáng, đã vậy gặp phải nhìu chuyện ko vui nên tinh thần mình suy sụp hẳn, mình lên Grammy ngồi viết diary và..., ăn được 1 tô bún bò, 1 ly Yagurt đá, 1 ly cà phê sữa đá, chắc nhờ uống cà phê mà mình tỉnh như sáo, học rất vui,Thanx 3 anh. Mà hum nay được Ms Châu chỉ định làm Lớp trưởng, hix hix, thiệt ra hủn mún làm đâu mà sợ từ chối thì mình không có trách nhiệm nên nhận luôn. Cô giao cho mình nhiệm vụ suy nghĩ activities trong ngày Haloween, ặc ặc, đó giờ có tham gia mí trò này đâu, bít suy nghĩ gì chời, cũng may còn 1 tháng nên mình phải đi học hỏi coi sao, chỉ bít bữa đó sẽ chơi tới tối, wow, thiệt là sung sướng...Bi giờ có thêm tên mới Monitor of BAA3, haha...nói cho dzui thui chứ mình hủn bít làm gì hết. Tối nay chả bít có vui lên được hay ko nữa, hy vọng anh sẽ gọi cho mình, mình muốn nói chuyện với anh....



Tháng 12 này sẽ bắt đầu mặc đồng phục của trường, lên đại học rùi mà phải mặc đồng phục, hix hix.mà trường này được 1 cái là mọi vấn đề nghỉ học hay chuyển giờ học sẽ thông báo qua Email nên tiện lợi vô cùng...

Là em đấy...

Tấm hình này dễ thương ko anh? Em chụp hôm chuẩn bị cho ngày lễ Halloween đấy, chắc anh chưa thấy tấm hình này rùi.

Sáng chủ nhật, trời lạnh, phòng lạnh, mỗi thứ trở nên lạnh lẽo đối với em…

Bỗng nhiên cảm giác thân thể như mềm nhũng ra, ko có sức chịu đựng, mau nước mắt…

Anh giận, anh lẫy -> em bùn, anh đi -> em lại khóc, sáng nay đọc báo về Hoa hướng dương -> nước mắt lại tuôn, ẵm pé Tom đi chích thuốc, nó bị ung thư, em ko bít khi nào nó mất -> em không thể kiềm được nước mắt…

Trải qua 1 giấc mơ, có ba, có mẹ, có anh 2, có em và có cả anh, em lại khóc ngay cả trong mơ, em sợ mất gia đình, mất cả anh, mà nếu anh mất em thì sao nhỉ? Anh có buồn có khóc như em mất anh ko? Chắc là không rồi, gì chứ chuyện này thì em cam đoan như thế…

Rồi 1 ngày nào đó, Yahoo!360o sẽ mất, thế là em mất tất cả những suy nghĩ, mất cả những lời chia sẽ, mất cả chính mình…

Không có 1 nghị lực nào, có cảm giác như ngày càng xa, xa lắm cơ, em không còn thể hỉu người ta, phải thôi, ngay cả em, em còn không hỉu nữa mà, em sinh ra là để sống vì người khác, rồi có khi nào em chịu nghĩ cho bản thân em đây?!? Với em gia đình, bạn bè là tất cả, bản thân em thế nào cũng ko sao, nhưng em muốn mọi thứ tốt nhất sẽ đến với họ…có cả anh.

Mấy bữa nay, xuất hiện những biến cố tưởng chừng như không bao giờ xảy ra. Nó không trực típ ảnh hưởng đến em, nhưng vô tình lại là 1 áp lực…

Hãy là anh của trước kia…vẫn dịu dàng, vẫn ngọt ngào, vẫn cưng chiều, vẫn chu đáo với em anh nhé...em vẫn mong chúng ta được như trước kia, rất vui vẻ, ấm áp phải không anh...

Có bao giờ anh đọc entry của em ko nhỉ? Chắc không phải không anh? Có bao giờ anh online mà đọc blog người khác, chỉ toàn check mail thôi…

Vẫn là anh của riêng em…

và em là của riêng anh…