Tấm hình cuối cùng của pé Heo và anh Phương Bắc Kỳ
(Nỗi buồn đã qua đi, chỉ còn lại nỗi nhớ thôi - anh Thành Lộc)
Đêm nay ngủ không được, ngồi nghe nhạc, rồi lướt blog, thấy anh Thành Lộc có một entry mới, mình vào xem, anh viết về 1 người đồng nghiệp, 1 người em, 1 người cộng tác – anh Thanh Phương. Khi comment cho anh Lộc :” Em cũng nhớ anh Phương lắm anh ơi” thì tự nhiên mình bật khóc…và câu nói đó mình cũng muốn nói với anh Phương :” Em nhớ anh lắm, anh ơi!”
Lần cuối em gặp anh là hôm ra mắt bộ phim Đam mê, em bận thi nhưng vẫn về sớm để đi dự vì anh cho em cặp vé mời. Đến khi buổi họp báo kết thúc em mới đến gần anh, để chụp hình, em còn nói “ Bụng em bự lắm, chụp sao đừng lấy bụng”, anh cười anh nói rằng “ Lấy bó bông của anh che bụng lại nè”. Em còn nhớ, em hét lớn vào tai anh ( vì không gian rất ồn) : Anh có khỏe không? Anh đã trả lời: Khỏe….Chỉ ngắn gọn có vậy thôi, em tin là anh khỏe, đến bây giờ anh vẫn khỏe, và em cảm thấy hôm đó anh rất vui…
Em quen biết và nói chuyện lần đầu với anh là buổi trưa hôm diễn vở kịch Huyền thoại nữ thần Lee Kim Chi…em rất ngạc nhiên vì lúc đó anh không biết em là ai là đã cho em 1 cặp vé xem kịch Lee Kim Chi ngay xuất chiều đó! Cái ấn tượng là em thấy anh Lạ hơn bất cứ người nào em quen biết! – Là mùa trung thu của năm 2005
Xem anh anh như anh của em…cái gì cũng tâm sự với anh, cái gì cũng kể anh nghe, và anh là người đưa ra cách giải quyết, ngay cả bạn bè của em, anh cũng khuyên em nên chơi với người nào, không nên tiếp xúc với người nào…cái gì anh cũng chỉ bảo em. Em nhớ có lần ở Grammy, em uống rất nhiều beer, khuya đó em chat với anh, em nói là em rất lạnh, có lẽ là do shock beer. Sau một hồi thì anh 2 em trên phòng xuống la em vì sao em uống beer. Em ngạc nhiên lắm, thì anh 2 em mới nói:” Phương mới gọi điện thoại cho tao, mày làm gì vậy, nếu không có gì thì chat rồi nói mày ổn đi, mắc công ảnh lo”…lúc đó em giận anh lắm, em đã giấu nhà em, vậy mà anh lại gọi điện thoại méc anh 2 em…em nói anh thì anh nói: “Anh đang ở xa, đâu biết em thế nào, lỡ em có chuyện gì, anh biết tính sao”. Lúc đó, em nói thật, em không bao giờ xem anh là một người nghệ sĩ, là người của công chúng, người ta nói nghệ sĩ hay diễn, nhưng em không nghĩ vậy.
Rồi anh đọc blog của em, anh lại la em, anh nói lớn rồi phải biết suy nghĩ, blog của em nhiều người vô đọc, nên phải biết viết có chừng có mực. tuy blog là nhật ký của riêng em, nhưng phải biết blog là để mọi người cùng đọc. Chuyện gì em làm sai, anh cũng uốn nắn em từ từ…Anh 2 em từng nói: “ Thanh Phương chat với tao, cứ kêu tao phải lo cho mày, nói mày ở lứa tuổi này không lớn không nhỏ, hay có suy nghĩ mông lung, nói tao phải tâm sự với mày nhiều”.
Em nhớ có lần, em tặng anh một tấm hình rất lớn, được ghép lại với nhau, và lồng trong khung kiếng, lúc đó là anh đang diễn NXNX Cậu bé rừng xanh! Em tặng anh nhưng không muốn ai biết là em tặng, em bắt anh phải giấu tên người tặng, mà còn bắt anh chạy vòng vòng rạp xiếc, kiếm chỗ nào vắng người nhất để nhận hình…và như một thói quen nào đó, cứ mỗi lần có kịch của anh, hay NXNX anh viết kịch bản, là em và mẹ lại có một cặp vé mời để xem…Nhà em vốn dĩ không thích người Bắc, mà anh lại là một nghệ sĩ, nhưng mẹ lại cho em chơi chung với anh, vì mẹ nói: “ Hiếm thấy người Bắc nào như nó, chịu làm, chịu học hỏi, không sỉ diện, tốt với khán giả nữa”…Anh có một ấn tượng rất tốt với nhà em. Nhớ những lúc khuya lắc khuya lơ, em và anh nói chuyện điện thoại 2-3 tiếng đồng hồ, chỉ để nghe anh hay em kể chuyện…hay là chỉ anh xài máy vi tính….Hay 1-2 tháng không gặp, anh lại nhắn tin” Khỏe không bà mập, dạo này bà sao rùi?” Rồi những lúc em la lối um sùm trong điện thoại chỉ để nhắc anh đến đúng giờ, rùi ăn sinh nhật anh , rồi đi karaoke với em. Và đôi khi bị anh dựng đầu dậy lúc đang ngủ chỉ để kiếm người phá điện thoại của anh!
30 Tết hôm đó, lúc trưa em đang ngủ thì Shi gọi cho em…Shi hỏi: Dung biết tin gì chưa? Em hoàn toàn không biết, đến khi Shi nói anh Phương mất rồi, Shi khóc…Em tin đó là sự thật, nhưng em không thể nào chấp nhận, em qua phòng ba mẹ báo cho ba mẹ và anh 2 biết, cả nhà em chiều đó thẫn thờ người…mẹ em cũng khóc. Em không khóc cho đến khi lên blog đọc blast của các diễn viên, đạo diễn…Đó có lẽ lần đầu trong đời em khóc nhiều như thế, nguyên đêm giao thừa và những ngày Tết sau đó, có lẽ em chỉ cười ra nước mắt!
Anh làm em lúc nào cũng vui, lúc nào cũng cười, nhưng bây giờ anh lại làm cho em khóc rồi đấy!