Đến bao giờ em mới thôi nghĩ về anh, về những gì hai đứa đã trải qua??? Hôm qua, em rơi vào cái trạng thái nước mắt em chảy mà môi em cười… Chỉ 2 câu thôi mà em đau lắm anh ạh? Em làm vậy để được gì hả anh? Để được lấy tiếng? Hay là được mang danh là “Người không tốt” và “Chỉ đứng quay qua quay lại mà không làm gì???”
Khi nghe 2 câu đó, em chỉ biết nhoẻn miệng cười, cười cái chua xót của cuộc sống này, cười vì tình cảm của 2 đứa chỉ đi đến kết cục như thế, cười vì anh đã phán cho cái con người của em những chữ mà em không – bao – giờ dám nghĩ đến. Em thật sự shock, thật sự không biết phải nói sao, em nghĩ, em đã can đảm để viết lên những gì em có thể viết, em sẽ không né tránh nữa, né tránh làm gì khi những chuyện đó không đáng để bận tâm. Có thể ai cũng nói em ngốc, có thể nói em này nọ, nhưng em không thể chấp nhận khi anh – ex bf của em lại áp đặt cho em những lời nói như vậy…Đã bảo cái entry trước là cuối cùng cho anh, vì em nghĩ em tôn trọng em, tôn trọng anh, tôn trọng tình cảm của 2 đứa, nhưng đến ngày hôm qua em mới thật sự shock khi em biết anh nghĩ em là người thế nào? Tình cảm chỉ là thế thôi sao anh? Không lẽ nó chỉ là phù du? Để rồi khi qua đi nó chẳng để lại chút kỷ niệm nào đẹp đẽ ngoài những lời nói chua chát?
Thật sự khi wen anh, em không còn là em, em vốn trước đây được gán cho cái chữ “ Tiểu thư”, vốn dĩ em đây không phải làm bất cứ việc gì, nhưng anh dạy cho em sống là phải như thế nào, như thế kia, biết ngăn nắp, gọn ghẽ…có nghĩ mãi mãi anh cho những việc em làm từ bữa đến giờ là kể công, em biết chắc là như vậy. Mà thôi, vốn dĩ những lời nói từ miệng kẻ không tốt này nói ra chắc ko có ý nghĩa gì đâu phải ko anh? Dẫu sao em cũng cám ơn anh nhiều lắm, gửi lời cám ơn thật lòng đến với anh, anh đã dạy em sống sao cho nhẫn tâm, em đã sống quá tình cảm, để rồi phải nghe những lời nói như thế. Em sẽ xem xét lại những gì mà em đã, đang và sẽ làm. Cám ơn anh đã giúp em hiểu cuộc sống là thế nào? Tình cảm là thế nào khi tình người không còn tồn tại…
Tình cảm của 2 đứa cũng như là 1 chuyện tình trên sân khấu, chợt đến rồi chợt đi…có chăng em và anh chỉ nuôi dưỡng cảm xúc của nhân vật trong lúc diễn, khi hạ màn rồi, mỗi diễn viên lại ra về, và đường ai nấy đi mà thôi…mọi chuyện sẽ kết thúc khi tấm màn nhung buông xuống…Em đã tập gạt nước mắt khi vào cánh gà, vì em đã không còn là nhân vật nữ trong cuộc chơi này nữa, em là chỉ là 1 diễn viên nhỏ nhoi, trong cái sân khấu rộng lớn này…và em mãi mãi vẫn là em…còn anh cứ tiếp tục diễn các vai hỉ, nộ, ái, ố để có thể mà cười cái nhân vật mà mình đã thể hiện…
Thôi thì em đã sống, đã làm tròn chữ Người của bản thân em, của cái đạo làm người mà gia đình em đã dạy cho em suốt 19 năm nay, em không hổ thẹn, không ngại ngần…nhưng từ bây giờ, có thể em sẽ sống cho đầy đủ bản chất của một CON NGƯỜI.
Với em thế là quá đủ…
Bao giả dối trái ngang giờ đã biết
Còn lại gì sao nghe nhói bờ môi
Người được gì khi phụ rẫy tình tôi
Để đổi lấy một linh hồn băng giá
Xưa tôi nghĩ tình yêu là tất cả
Là niềm vui là động lực tồn sinh
Nhưng phải đâu ... yêu mất cả niềm tin
Vào cuộc sống, vào người tôi thương nhớ
Con người chúng ta có thể ví như những viên bi. Sức khoẻ là viên bi sắt khi rớt xuống thì có thể nhặt lên được.Gia đình là viên bi thuỷ tinh, rớt xuống rồi thì khó mà hàn gắn trở lại. Và cuối cùng là tình yêu. Tình yêu là viên bi đá quý khi đã làm rơi rớt chúng. Nếu có 1 người khác nhặt lên thì khó lòng họ trả lại. Vì thế em mún nói với anh rằng hãy cố gắng giữ gìn viên bi sắt để bảo vệ viên bi thuỷ tinh. Khi đó hãy tìm viên bi đá quý mới
Đau lòng lắm. Buồn khổ lắm. Nhưng cứ như thế hoài thì làm được gì. Anh đã vứt em như người ta vứt 1 cọng rơm, cọng cỏ. Thế thì em phải quý trọng bản thân vì còn gia đình nữa. Bây giờ cuộc sống và thời gian cứ tiếp tục quay. Nỗi đau vẫn canh cánh đó nhưng em phải đương đầu phải đi tiếp vì dừng lại 1 giây phút nào là chính em giết bản thân mình. Hôm nay, thư cuối viết cho anh, em xin dành một góc cuối cùng cho những chuỗi dài đau khổ vừa wa! câu nói có lẽ nó sẽ ko bao giờ dám cất tiếng. Nhưng hãy để cái kết của thời gian wa một cách tốt đẹp.
“Em vẫn yêu anh nhưng đừng bắt em phải quay lại với tình yêu đó. Bấy nhiêu là wa đủ rồi. Ai cũng một lần trở về với cát bụi, hãy sống cho trọn chữ tình, vẹn chữ nghĩa”

No comments:
Post a Comment