Đã mấy ngày rồi em phải gánh chịu những phiền phức mà không phải em làm ra...Bạn em thương em lắm, giúp em gánh cái phiền này giúp em, và bạn em ai cũng bảo em ngốc khi em hành động như vậy? Nhưng mà đâu có ai hiểu là nếu em không gánh thì ai sẽ chịu cho em? Khi mà có những hạng người như vậy? Đã phải trải qua, đã phải nếm trải, có lẽ đối với em là quá đủ...thôi thì mày nằm ngủ yên đi nhé - quá khứ....
Em đã comt cho blog của một người anh là: "Em nhớ anh đã từng nói với em: Đã cho đi là không mong nhận lại từ người đó, Cho đi là không hối tiếc. Em cũng mong em sẽ tiếp tục "Cho" những người cần được cho, đáng được cho... Và cho đến bây giờ em không hối hận về những gì em đã cho, em biết em nhận được nhiều hơn là cho...từ những người thật sự thương em."
Đúng vậy, em không hối hận, em không giấu diếm những suy nghĩ của em. Bây giờ có thể nói là em rất buồn, rất đau, vì em hay suy nghĩ đến những gì đã qua, khó chấp nhận lắm. Nhưng như vậy thì em ko làm được gì cả khi phải suy nghĩ về những thứ ấy! Em đã cho đi thì em không bao giờ hối tiếc, với em bây giờ em đã đủ tất cả: gia đình thương yêu, bạn bè quý mến, em chỉ còn việc là học mà thôi! Em sẽ thôi nghĩ ngợi lung tung để tinh thần em vững vàng hơn, mà lo những việc quan trọng hơn...vì em biết xung quan em còn có rất nhiều anh, chị, bạn bè thương em...
Thông báo với mọi người, mà có lẽ tin này sẽ gây shock cho mọi người, lần này em thông báo rộng rãi, vì ai cũng nghĩ em đùa, nhưng không phải đâu ạh.Tháng 11 âm lịch này có thể em sẽ đám cưới, có lẽ đây là quyết định mà ngay cả em cũng bất ngờ...nhanh lắm, lẹ lắm...và em biết là bạn bè em không ủng hộ em trong quyết định này, nhưng em nghĩ đó là sự lựa chọn của em, có vui sướng hay đau khổ thì em xin chịu...chỉ mong mọi người ủng hộ cho em. Và ox của em tên là Khoa đấy ạh! Bạn thân em chắc cũng biết him phải ko ạh!
Em đã comt cho blog của một người anh là: "Em nhớ anh đã từng nói với em: Đã cho đi là không mong nhận lại từ người đó, Cho đi là không hối tiếc. Em cũng mong em sẽ tiếp tục "Cho" những người cần được cho, đáng được cho... Và cho đến bây giờ em không hối hận về những gì em đã cho, em biết em nhận được nhiều hơn là cho...từ những người thật sự thương em."
Đúng vậy, em không hối hận, em không giấu diếm những suy nghĩ của em. Bây giờ có thể nói là em rất buồn, rất đau, vì em hay suy nghĩ đến những gì đã qua, khó chấp nhận lắm. Nhưng như vậy thì em ko làm được gì cả khi phải suy nghĩ về những thứ ấy! Em đã cho đi thì em không bao giờ hối tiếc, với em bây giờ em đã đủ tất cả: gia đình thương yêu, bạn bè quý mến, em chỉ còn việc là học mà thôi! Em sẽ thôi nghĩ ngợi lung tung để tinh thần em vững vàng hơn, mà lo những việc quan trọng hơn...vì em biết xung quan em còn có rất nhiều anh, chị, bạn bè thương em...
Thông báo với mọi người, mà có lẽ tin này sẽ gây shock cho mọi người, lần này em thông báo rộng rãi, vì ai cũng nghĩ em đùa, nhưng không phải đâu ạh.Tháng 11 âm lịch này có thể em sẽ đám cưới, có lẽ đây là quyết định mà ngay cả em cũng bất ngờ...nhanh lắm, lẹ lắm...và em biết là bạn bè em không ủng hộ em trong quyết định này, nhưng em nghĩ đó là sự lựa chọn của em, có vui sướng hay đau khổ thì em xin chịu...chỉ mong mọi người ủng hộ cho em. Và ox của em tên là Khoa đấy ạh! Bạn thân em chắc cũng biết him phải ko ạh!

No comments:
Post a Comment