Monday, June 30, 2008
Ừ, là thế đấy...
Thursday, June 12, 2008
Pics of my birthday
Chính xác sinh nhật em là ngày 11/6 nhưng tiệc tùng đối với em là những ngày khác...thôi, nói túm lại là khoe hình...hahaha...nói nhiều quá mà ko có hình pà kon chửi chít...
- Chủ nhật 8/6/2008: Đây là hum sinh nhật đầu tiên của em đi ăn với các bạn cấp 3 của em ở lẩu Dê, xong rùi lại chui vào Grammy Coffee...
Bữa đó có Trinh, Thảo, Bình, Hậu và Thiên...chỉ thiếu có mỗi pé Hạnh mà thui...
Em tự nhận thấy là em tròn trịa nhất nhóm đấy ạh, hỉ hỉ

Đây là bạn Poppyn và bạn Thanh ( gì chứ bữa đó em sợ bạn Poppyn lém í, hỉ hỉ)
Bạn Thanh hăng say tháo quà giúp em
Rùa và Ku nít rất nhanh nhẹn khi nghe có người chụp hình...
Tứ đại mỹ nhân đấy ạh ( hahaha) - tấm này da em hơi đỏ là vì em đã uống ít nhất cũng 6-7 chai Ken đấy ạh
Đây là hình nguyên nhóm sung nhất đi tăng 2, haha...trên bàn toàn là ly kem...
Ở đây thì chúng em chụp hình ít lắm ạh
Đây là pé Thái - AUSTIN DONOVAN ( chú thix: ko phải Bf của em)
2 tấm dưới này là em chụp chung với Ox iu của em đấy ạh!

CÁM ƠN CÁC ANH CHỊ, BẠN BÈ ĐÃ ĐẾN DỰ SINH NHẬT CỦA EM...NĂM NAY EM RẤT VUI VÌ MỌI NGƯỜI ĐÃ ĐẾN DỰ SINH NHẬT CỦA EM
(ai đọc entry này mà thấy thiếu quà em thì nên tự nguyện nhé, hahaha)
Wednesday, June 11, 2008
Sinh nhật bình yên...
Bạn bè em tranh thủ mess chúc mừng, yahoo chat, email, comment blog, viết entry à trưng cả blast và status... cho em vào lúc 12h khuya kéo dài đến hết ngày hôm sau, và cả 3 entry chúc mừng sinh nhật em. Đêm hôm trước thì em bật khóc khi đọc entry của 1 người anh viết cho em, chính lúc đó em mới biết thế nào là khóc vì hạnh phúc, khóc vì cảm nhận được tình cảm mà người khác dành cho mình. Đến sáng hôm sau, pé Ngọc lại làm em khóc vì nhớ pé, vì thương pé, vì sinh nhật năm nay của em không có pé tham dự...
Dành trọn lời cám ơn trân trọng nhất đến với bạn bè của em...
Đây là entry chúc mừng sinh nhật em của đại ca Vũ:
Anh trai này không có gì tặng em ngoài tấm lòng được thể hiện qua những lời thơ nho nhỏ ... Hì hì hì ...
Mới hôm nao, em cất tiếng chào đời
Trong vòng tay ấm áp của mẹ cha
Mang yêu thương đong đầy cho tất cả
Tuổi thơ qua với tiếng hát bên nôi.
Rồi thì, thấm thoát thời gian trôi
Trong bảo bọc gia đình, em khôn lớn
Biết yêu thương từ lời ru của mẹ
Có tri thức từ bài học của cha...
19 xuân hồng đã đi qua
Em bây giờ không còn là cô bé
Bước vào đời bằng trái tim son trẻ
Lòng vô tư mang tất cả yêu thương
19 tuổi – em vẫn thường mơ mộng
Một ngày kia hoàng tử sẽ đến bên
19 tuổi – em mang nhiều mơ ước :
Mong cuộc đời sẽ chẳng có khổ đau
Mong tình yêu dịu dàng như mật ngọt
Mong từng ngày sẽ hạnh phúc dài lâu...
Nhưng em ơi, em đâu biết trước :
Con đường đời không chỉ trải hồng hoa
Còn muôn vàn những chông gai, cạm bẫy
Dù khó khăn nhưng phải vượt qua.
Nhưng em ơi, em đâu biết trước :
Tình yêu kia không chỉ luôn ngọt ngào
Còn nếm trải những vị cay và đắng
Rồi nhiều khi...con tim sẽ đớn đau...
Nhưng em ơi , em đâu biết trước :
Có những ngày hạnh phúc cũng rời xa
Đâu có gì là trường tồn mãi mãi
Dù xót xa nhưng vẫn phải đứng lên
Xin hát tặng em bài ca mừng sinh nhật
Gửi yêu thương trong chiếc bánh kem tươi
Em hãy cười và hồn nhiên thổi nến
Lời nguyện cầu...theo gió...sẽ bay đi
19 tuổi – Chúc em luôn vui vẻ !
Nụ cười xinh sẽ mãi nở trên môi
19 tuổi – Thầm mong em hạnh phúc !
Những ước mơ sẽ chắp cánh bay xa...
Dẫu mai này nhiều thử thách vượt qua
Hãy vững tin vì còn có "thằng khùng anh" bên cạnh
Còn gia đình, người thân và bè bạn
Luôn sẵn sàng rộng mở những vòng tay...
P/S : "Thằng anh khùng" LÀ TUI NÀ … hơ hơ hơ … Khùng nhưng mà Đẹp Trai lại Có Ziên … Kakaka ... Hoan Hô ... !!! ...
Còn đây là entry của pé Ngọc:
Happy Birthday Pé
Happy Birthday Pé
Happy Birthday Pé
Happy Birthday Pé
Ngọc tìm thấy một câu nói thế này:
Everybody complains that their lives are the worst.
But it depends on how you think.
Happiness isn't far from you
It is in our heart
There is always hope and happiness even in difficult situation.
Chúng ta sẽ hạnh phúc thôi
. Ngày hôm nay phải thật dịu dàng và ấm áp pé nhé.
p/s 2: Bài hát này ngọc nghe rất thích. Đã kiếm rất lâu vì pé
p/s 3: Make a wish
p/s 4: Miss you.
p/s 5: Love you.
p/s 6: Always beside you. Be strong!
Còn đây là entry của pé Thái - Austin Donovan
- 7/6/2008 Dung bé bự zizi
- Hình: số 10 của 2007
Vậy là Dung của tao sắp tròn 19t rồi. Và tao cũng phải...[năm nào cũng vậy]...phải túi bụi lên vớ vét tiền nong mà lo đi sắm wà. Tao tự thấy chưa năm nào tao tặng mày một món wà ra hồn, trong khi wà của mày cho tao thì... Mày cũng biết tại sao mà ha? Dù gì thì cũng cám ơn chúng ta đã tự động automatic tặng wà cho nhau mỗi cái SN, tục nhất là chủ xị chưa hú đòi wà mà đã tự nguyện... Thành tục lệ bắt buộc từ khi nào vậy mậy?
[xin lỗi, tao phải ngừng - sẽ vik tiếp sau nha!] - 23h15
Ngày 11/6/2008: Hôm nay chính thức Dung 19t
HAPPY BIRTHDAY TO BÉ BỰ!Chuyện hum bữa chưa vik xong
[deleted] - tao vik xong rồi xóa, vì những gì tao viết cho mày thật là sến, và ý tứ thì lung tung... Mà nghĩ lại, tao cũng ko mún mày đọc...thôi nhé!
Lịch ăn chơi tuần này của em dày đặc:
Thứ 5: Làng nướng Nam Bộ CMT8 ( Bolton Uni)
Thứ 6: Bình Quới 1 ( Close friends)
Thứ 7: Xem kịch NXNX (ox) và ăn Món Nhật ( chị Vân Anh)
Chủ nhật: Crazy day!!! hoho...
Hứa hẹn sẽ có entry hình thật hoành tráng...hỉ hỉ...Sau sinh nhật sẽ phải lao đầu đi học và đi xin việc làm...haizz...
[ Thèm 1 cái hug, 1 cái kiss, 1 cái bánh kem nho nhỏ]
Thursday, June 5, 2008
Vẫn như ngày đầu...
Bây giờ tôi chỉ mong muốn được ngủ 1 giấc thật ngon, thật sâu, thật say, đã lâu lắm rồi tôi không được 1 giấc ngủ ngon...
Thói quen…
Có những hành động được lặp đi lặp lại hằng ngày vô tình trở thành thói quen…với tôi, tôi có rất nhiều những hành động ấy, chúng vô tình trở thành 1 phần trong cuộc sống của tôi…
Bình minh của tôi bắt đầu vào một ngày không học là lúc 1h PM, có lẽ ai cũng nói tôi lười vì ngủ đến giờ đó, nhưng không, 1 đêm kết thúc trọn vẹn với tôi là 6h sáng…
Theo thói quen, khi vừa mở mắt, việc đầu tiên tôi là chộp lấy cái điện thoại để xem có ai gọi nhỡ và nhắn tin hay không…sau đó là ngồi vào máy tính xem tin nhắn offline và comment blog và email…và rồi lấy báo Thanh niên, tuổi trẻ, công an để xem có tin gì mới hay không.
Sau đó là bắt đầu bữa ăn trưa, rồi tôi lại tiếp tục ngồi vào máy để chat với bạn bè, để xem blog, xem tin tức, thời gian trong 1 ngày đối với tôi qua thật mau, loay hoay chat đến trưa chiều là tôi đi chơi với anh 2, gia đình, bạn bè và anh.Và rồi về đến nhà thì lại xem phim, sau đó online đến sáng…
Những ngày hè đối với tôi chán như thế đấy, tôi muốn đi làm nhưng ngay cả việc nhà tôi còn chưa hề đụng đến nói chi đến việc tôi bước vào một môi trường kiếm sống.
Có những thói quen là đến bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ bỏ được là hàng đêm chờ cuộc điện thoại từ anh, để hai đứa có thể nói chuyện đến 2-3h sáng, tôi không biết chúng tôi đã nói với nhau những gì nhưng hằng đêm 2 đứa đều nói chuyện…bây giờ, giữa khuya, tôi lại cầm cái điện thoại vô tri vô giác để xem lại những tin nhắn mà anh đã nhắn cho tôi, và mong 1 ngày nào đó anh gọi lộn số vào máy của tôi. Và tôi hay vào blog anh để xem, để xem anh đã sống những ngày không có tôi như thế nào? Có tốt hay không?
Tôi từng nói với bạn của tôi rằng, cái khuyết điểm lớn nhất của tôi là SỐNG QUÁ TÌNH CẢM, tôi có thể yêu, yêu thật nhiều, yêu không suy nghĩ, để rồi có những chuyện xảy ra với tôi, mà bảo rằng tôi ghét người đó, quả thật khó, nó đã chiếm quá nhiều tình cảm rồi, với tôi muốn quên 1 ai đó không phải là điều dễ dàng.
Mấy ngày nay, ngồi nghe tôi nói thì chỉ có Vy, anh và Thanh.
@ Anh: Có những ngày em đi chơi với anh, vui thì em vui thật, nhưng anh biết không, đi với anh vui bao nhiêu thì khi về em lại nhớ hắn bấy nhiêu, ngốc lắm phải không anh? Với cả 2 anh, em đều có tình cảm, đều thương 2 anh, nhưng có 1 cái gì đó rất khác biệt giữa 2 người, mà ngay cả bản thân em cũng chưa biết được…Em biết anh thương em, lo cho em, lúc nào cũng dạy em là phải như thế nào, như thế nọ. và bảo em ko được để hắn làm ảnh hưởng cuộc sống của em…em biết anh muốn tốt cho em chứ, nhưng với em là rất khó anh àh….
Giờ thì ta mới biết dĩ vãng đó là giấc mơ, dòng thời gian trôi mãi vẫn đứng đó 1 bóng thôi, bóng anh giờ đã xa mây trời muôn lối, còn lại ta với ta tình ơi
@ White love: hum bữa voice được với pé, D vui lắm pé àh! Nếu pé ở VN thì có lẽ D và pé sẽ đi chơi nhiều hơn, nói chuyện với nhau nhiều hơn nữa, không biết sao, khi nghe giọng pé, D cảm giác rất bình yên...bình yên như những ngày 2 đứa cùng nhau đi chơi, không suy nghĩ gì cả!



