Thursday, June 5, 2008

Vẫn như ngày đầu...

Bây giờ tôi chỉ mong muốn được ngủ 1 giấc thật ngon, thật sâu, thật say, đã lâu lắm rồi tôi không được 1 giấc ngủ ngon...

Thói quen…

Có những hành động được lặp đi lặp lại hằng ngày vô tình trở thành thói quen…với tôi, tôi có rất nhiều những hành động ấy, chúng vô tình trở thành 1 phần trong cuộc sống của tôi…

Bình minh của tôi bắt đầu vào một ngày không học là lúc 1h PM, có lẽ ai cũng nói tôi lười vì ngủ đến giờ đó, nhưng không, 1 đêm kết thúc trọn vẹn với tôi là 6h sáng…

Theo thói quen, khi vừa mở mắt, việc đầu tiên tôi là chộp lấy cái điện thoại để xem có ai gọi nhỡ và nhắn tin hay không…sau đó là ngồi vào máy tính xem tin nhắn offline và comment blog và email…và rồi lấy báo Thanh niên, tuổi trẻ, công an để xem có tin gì mới hay không.

Sau đó là bắt đầu bữa ăn trưa, rồi tôi lại tiếp tục ngồi vào máy để chat với bạn bè, để xem blog, xem tin tức, thời gian trong 1 ngày đối với tôi qua thật mau, loay hoay chat đến trưa chiều là tôi đi chơi với anh 2, gia đình, bạn bè và anh.Và rồi về đến nhà thì lại xem phim, sau đó online đến sáng…

Những ngày hè đối với tôi chán như thế đấy, tôi muốn đi làm nhưng ngay cả việc nhà tôi còn chưa hề đụng đến nói chi đến việc tôi bước vào một môi trường kiếm sống.

Có những thói quen là đến bây giờ tôi vẫn chưa bao giờ bỏ được là hàng đêm chờ cuộc điện thoại từ anh, để hai đứa có thể nói chuyện đến 2-3h sáng, tôi không biết chúng tôi đã nói với nhau những gì nhưng hằng đêm 2 đứa đều nói chuyện…bây giờ, giữa khuya, tôi lại cầm cái điện thoại vô tri vô giác để xem lại những tin nhắn mà anh đã nhắn cho tôi, và mong 1 ngày nào đó anh gọi lộn số vào máy của tôi. Và tôi hay vào blog anh để xem, để xem anh đã sống những ngày không có tôi như thế nào? Có tốt hay không?

Tôi từng nói với bạn của tôi rằng, cái khuyết điểm lớn nhất của tôi là SỐNG QUÁ TÌNH CẢM, tôi có thể yêu, yêu thật nhiều, yêu không suy nghĩ, để rồi có những chuyện xảy ra với tôi, mà bảo rằng tôi ghét người đó, quả thật khó, nó đã chiếm quá nhiều tình cảm rồi, với tôi muốn quên 1 ai đó không phải là điều dễ dàng.

Mấy ngày nay, ngồi nghe tôi nói thì chỉ có Vy, anh và Thanh.

@ Anh: Có những ngày em đi chơi với anh, vui thì em vui thật, nhưng anh biết không, đi với anh vui bao nhiêu thì khi về em lại nhớ hắn bấy nhiêu, ngốc lắm phải không anh? Với cả 2 anh, em đều có tình cảm, đều thương 2 anh, nhưng có 1 cái gì đó rất khác biệt giữa 2 người, mà ngay cả bản thân em cũng chưa biết được…Em biết anh thương em, lo cho em, lúc nào cũng dạy em là phải như thế nào, như thế nọ. và bảo em ko được để hắn làm ảnh hưởng cuộc sống của em…em biết anh muốn tốt cho em chứ, nhưng với em là rất khó anh àh….

Giờ thì ta mới biết dĩ vãng đó là giấc mơ, dòng thời gian trôi mãi vẫn đứng đó 1 bóng thôi, bóng anh giờ đã xa mây trời muôn lối, còn lại ta với ta tình ơi

@ White love: hum bữa voice được với pé, D vui lắm pé àh! Nếu pé ở VN thì có lẽ D và pé sẽ đi chơi nhiều hơn, nói chuyện với nhau nhiều hơn nữa, không biết sao, khi nghe giọng pé, D cảm giác rất bình yên...bình yên như những ngày 2 đứa cùng nhau đi chơi, không suy nghĩ gì cả!


No comments:

Post a Comment