Friday, July 25, 2008

Anh ơi !!!

Tấm hình cuối cùng của pé Heo và anh Phương Bắc Kỳ



(Nỗi buồn đã qua đi, chỉ còn lại nỗi nhớ thôi - anh Thành Lộc)



Đêm nay ngủ không được, ngồi nghe nhạc, rồi lướt blog, thấy anh Thành Lộc có một entry mới, mình vào xem, anh viết về 1 người đồng nghiệp, 1 người em, 1 người cộng tác – anh Thanh Phương. Khi comment cho anh Lộc :” Em cũng nhớ anh Phương lắm anh ơi” thì tự nhiên mình bật khóc…và câu nói đó mình cũng muốn nói với anh Phương :” Em nhớ anh lắm, anh ơi!”


Lần cuối em gặp anh là hôm ra mắt bộ phim Đam mê, em bận thi nhưng vẫn về sớm để đi dự vì anh cho em cặp vé mời. Đến khi buổi họp báo kết thúc em mới đến gần anh, để chụp hình, em còn nói “ Bụng em bự lắm, chụp sao đừng lấy bụng”, anh cười anh nói rằng “ Lấy bó bông của anh che bụng lại nè”. Em còn nhớ, em hét lớn vào tai anh ( vì không gian rất ồn) : Anh có khỏe không? Anh đã trả lời: Khỏe….Chỉ ngắn gọn có vậy thôi, em tin là anh khỏe, đến bây giờ anh vẫn khỏe, và em cảm thấy hôm đó anh rất vui…


Em quen biết và nói chuyện lần đầu với anh là buổi trưa hôm diễn vở kịch Huyền thoại nữ thần Lee Kim Chi…em rất ngạc nhiên vì lúc đó anh không biết em là ai là đã cho em 1 cặp vé xem kịch Lee Kim Chi ngay xuất chiều đó! Cái ấn tượng là em thấy anh Lạ hơn bất cứ người nào em quen biết! – Là mùa trung thu của năm 2005



Xem anh anh như anh của em…cái gì cũng tâm sự với anh, cái gì cũng kể anh nghe, và anh là người đưa ra cách giải quyết, ngay cả bạn bè của em, anh cũng khuyên em nên chơi với người nào, không nên tiếp xúc với người nào…cái gì anh cũng chỉ bảo em. Em nhớ có lần ở Grammy, em uống rất nhiều beer, khuya đó em chat với anh, em nói là em rất lạnh, có lẽ là do shock beer. Sau một hồi thì anh 2 em trên phòng xuống la em vì sao em uống beer. Em ngạc nhiên lắm, thì anh 2 em mới nói:” Phương mới gọi điện thoại cho tao, mày làm gì vậy, nếu không có gì thì chat rồi nói mày ổn đi, mắc công ảnh lo”…lúc đó em giận anh lắm, em đã giấu nhà em, vậy mà anh lại gọi điện thoại méc anh 2 em…em nói anh thì anh nói: “Anh đang ở xa, đâu biết em thế nào, lỡ em có chuyện gì, anh biết tính sao”. Lúc đó, em nói thật, em không bao giờ xem anh là một người nghệ sĩ, là người của công chúng, người ta nói nghệ sĩ hay diễn, nhưng em không nghĩ vậy.



Rồi anh đọc blog của em, anh lại la em, anh nói lớn rồi phải biết suy nghĩ, blog của em nhiều người vô đọc, nên phải biết viết có chừng có mực. tuy blog là nhật ký của riêng em, nhưng phải biết blog là để mọi người cùng đọc. Chuyện gì em làm sai, anh cũng uốn nắn em từ từ…Anh 2 em từng nói: “ Thanh Phương chat với tao, cứ kêu tao phải lo cho mày, nói mày ở lứa tuổi này không lớn không nhỏ, hay có suy nghĩ mông lung, nói tao phải tâm sự với mày nhiều”.


Em nhớ có lần, em tặng anh một tấm hình rất lớn, được ghép lại với nhau, và lồng trong khung kiếng, lúc đó là anh đang diễn NXNX Cậu bé rừng xanh! Em tặng anh nhưng không muốn ai biết là em tặng, em bắt anh phải giấu tên người tặng, mà còn bắt anh chạy vòng vòng rạp xiếc, kiếm chỗ nào vắng người nhất để nhận hình…và như một thói quen nào đó, cứ mỗi lần có kịch của anh, hay NXNX anh viết kịch bản, là em và mẹ lại có một cặp vé mời để xem…Nhà em vốn dĩ không thích người Bắc, mà anh lại là một nghệ sĩ, nhưng mẹ lại cho em chơi chung với anh, vì mẹ nói: “ Hiếm thấy người Bắc nào như nó, chịu làm, chịu học hỏi, không sỉ diện, tốt với khán giả nữa”…Anh có một ấn tượng rất tốt với nhà em. Nhớ những lúc khuya lắc khuya lơ, em và anh nói chuyện điện thoại 2-3 tiếng đồng hồ, chỉ để nghe anh hay em kể chuyện…hay là chỉ anh xài máy vi tính….Hay 1-2 tháng không gặp, anh lại nhắn tin” Khỏe không bà mập, dạo này bà sao rùi?” Rồi những lúc em la lối um sùm trong điện thoại chỉ để nhắc anh đến đúng giờ, rùi ăn sinh nhật anh , rồi đi karaoke với em. Và đôi khi bị anh dựng đầu dậy lúc đang ngủ chỉ để kiếm người phá điện thoại của anh!



30 Tết hôm đó, lúc trưa em đang ngủ thì Shi gọi cho em…Shi hỏi: Dung biết tin gì chưa? Em hoàn toàn không biết, đến khi Shi nói anh Phương mất rồi, Shi khóc…Em tin đó là sự thật, nhưng em không thể nào chấp nhận, em qua phòng ba mẹ báo cho ba mẹ và anh 2 biết, cả nhà em chiều đó thẫn thờ người…mẹ em cũng khóc. Em không khóc cho đến khi lên blog đọc blast của các diễn viên, đạo diễn…Đó có lẽ lần đầu trong đời em khóc nhiều như thế, nguyên đêm giao thừa và những ngày Tết sau đó, có lẽ em chỉ cười ra nước mắt!


Anh làm em lúc nào cũng vui, lúc nào cũng cười, nhưng bây giờ anh lại làm cho em khóc rồi đấy!

Saturday, July 19, 2008

Dzui dzui..new lappy

Tình hình là em mới tậu được một em Laptop mới, em thix cái này từ hùi nó chưa ra ở Việt Nam cơ, mãi đến bi giờ em mới được tặng í!! Mà ai tặng, daddy của em tặng em í!!!



Tuy đã có 1 cái để đi học, nhưng nó quá sức với em, nặng muốn gãy vai, nên em này là sự lựa chọn tốt nhất, vừa rẻ, vừa nhỏ, vừa nhẹ, có wireless, có Webcam 1.3 Mp, loa nghe cũng okie, không cần cấu hình, có wi-fi là hợp tiêu chuẩn của em, ra cà phê là online chat thoải mái đấy nhé!!! Vừa đi dán bé Lappy nhìn cho trẻ trung nhí nhảnh!!!





Photobucket



Photobucket



Photobucket

Photobucket



Photobucket



Photobucket



Túm lại là Happy weekend nhé pà con



Thursday, July 17, 2008

Thursday - 5:24 AM

Cố quên để mà nhớ…đúng vậy, càng cố gắng quên, tìm cách để quên hay thử đón nhận một cái mới để mà quên cái cũ…cũng chỉ làm cho bản thân mình càng thấy nhớ.

Con người cần có hạnh phúc, có quá nhiều tình cảm: gia đình, bà con, làng xóm, bạn bè, đồng nghiệp…nhưng ai cũng cần có tình yêu trai gái – hay chính xác là mong muốn bên cạnh có người thương yêu, quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho mình.

Từ nhỏ, tôi đã nghĩ tôn thờ chủ nghĩa độc thân giúp cho mình bớt lo toan phiền muộn…đến bây giờ tôi phát hiện ra rằng: Tôn thờ chủ nghĩa độc thân chẳng qua là 1 cách mình lẫn tránh... phải, lẫn tránh và cả tự ti về bản thân mình.

Thực sự tôi rất thích xem film, vì khi đó tôi có thể sống với nhân vật, cười với nhân vật, khóc cùng nhân vật, và hơn hết tôi cảm nhận được tình yêu giữa các nhân vật…có thể tôi đang tưởng tượng mình là 1 ai đó trong film, đôi khi là 1 cảnh sát oai phong, đôi khi là bếp trưởng, là 1 nhân viên, và cả người con gái được yêu thương…Tôi ảo tưởng, tôi đem mình vào những cuộc phiêu lưu, vào những tình yêu, và khi con điều con người ta mong muốn nhất chính là họ đang bất lực nhìn những gì mà film phản ảnh.

19 tuổi, lưng chừng ở cái tuổi con nít và người lớn, hay đem những giả định để có thể toại nguyện và thỏa mãn. Là cái tuổi nhìn đời màu hồng, nhìn tình yêu màu đỏ…hoàn cảnh gia đình tôi cho phép tôi nhìn đời màu hồng, nhưng còn với tình yêu (tôi không biết đó có gọi là tình yêu hay không nữa) nó không lãng mạn như tôi nghĩ, nó làm cho tôi đến bây giờ vẫn không còn tin vào những người chung quanh tôi

Tôi không mong tình yêu toàn màu đỏ, hay “Một túp lều tranh hai trái tim vàng”, tôi cần 1 người quan tâm, yêu thương và lo lắng cho tôi! Có thể vài bữa nữa thôi, chính tôi sẽ phải quyết định chuyện hạnh phúc và cả tương lai của mình. Tôi mong mình có thể đi thật xa, sống thật hạnh phúc, ở một nơi nào đó mà không phải nơi tình yêu đầu tiên của tôi bắt đầu.

Tôi có thể chờ một, hai hoặc cùng lắm là ba năm tôi có thể làm một người xa lạ, làm một người hữu ích, tìm và kiếm bạn mới, kiếm 1 gia đình mới. Tôi mâu thuẫn, lúc thế này lúc thế nọ, nửa muốn nửa không…nhưng dù sao đi nữa, cũng mong là ước nguyện của mình sẽ có thể thực hiện được…

I rewarded myself with a feast of coffee and Tiramisu cake this afternoon, so delicious. During last week until now, I have some arguments with my friends, my student’s parents…so crazy…so stupid…I have a plan, I hope it will execute on time…Let’s relax.

Wednesday, July 9, 2008

New Pics...

Stylish: Mr. Kan

Photo man: Mr. Kan

Model: ZiZi & Mr. Vũ

Location: Xuân thu Bookstore



Thanks Mr vũ & Mr Kan so much!






Photobucket



Photobucket



Đứng kế bên thì vui vẻ thế đấy!!!




Photobucket



Photobucket



Photobucket



Còn sau lưng thì.......Hận ghê...




Photobucket



Còn 2 tấm dưới này thì chụp bằng điện thoại của Austin ở quán cơm gà kế nhà



Photobucket





Photobucket

Sunday, July 6, 2008

Sunday 06 - 07 - 2008

Hình này đã make up sơ qua, nhìn cũng chả khác gì mấy, be myself

Hum nay là 1 ngày chủ nhật, 1 chủ nhật trong hè mình biết được cảm giác tận hưởng...

Vòng luẩn quẩn: [Mất ngủ - Thuốc - ngủ 3 tiếng - giật mình - thức - thuốc - ngủ...] -> nhức đầu

Teacher:

Tình hình là em mới vừa kiếm được 2 việc làm là Gia sư tại gia cho học sinh lớp 2 và lớp 4 môn Toán và Anh văn

Bé Nam - lớp 2: khá xinh, cute, và rất hiếu động

ZZ: Cô dạy con có hiểu không?

Nam: cô dạy Tiếng Anh thì con hiểu còn tiếng Việt thì con không hiểu gì hết.

Em cười mỉm ở ngoài mà trong lòng thì nhụt dã man, tiếng mẹ đẻ mà mình dạy người khác không hiểu...hiz hiz

Bé Thành - lớp 4: chưa gặp mặt nhưng chỉ biết là học sinh dưới quê lên. Chỉ biết ban đầu nhận lớp này dạy chỉ nghĩ là dạy 3 ngày nhưng phụ huynh yêu cầu dạy 5 ngày, và tăng thêm lương nên em nhận luôn.

Đây là lần đầu tiên đi làm, lần đầu tiên bỏ sức để kiếm tiền, không biết 2 show này có dạy được 1 tháng hay không, thôi thì cố gắng hết mình vậy. Kiếm được lương là dẫn ba mẹ đi ăn 1 chầu hoành tráng, còn Vy là 1 chầu Soho vì nó giới thiệu việc làm cho em, sau đó để dành tiền...( tuy lương không cao bằng tiền tiêu vặt tháng nhưng phụ được tiền xăng xe, hehe)

Kungfu Panda:

Nội dung: đơn giản, truyền đạt ý nghĩa hay, một bộ film giáo dục

Hình ảnh: Hơn chữ TUYỆT, từng chi tiết vẽ tỉ mỉ, sắc sảo, công phu. Màu sắc sinh động, các thể võ được chăm chút rất kỹ.

Âm thanh: tuyệt, thix nhất giọng của Lucy Liu - lồng tiếng con rắn, nghe rất êm, nhẹ nhàng.


Bỏ 70k để xem 1 bộ film như vậy thì xứng đáng, không cảm thấy tiếc tiền vì rạp sạch sẽ, âm thanh hay, hình ảnh đẹp...nên ai chưa xem thì đi xem nhen! Nếu đã làm ra tiền thì nên biết hưởng thụ, với em là như vậy, vì nếu tiết kiệm mà bỏ lỡ wa những cái để giải trí thì ko nên!

Sẽ đi xem Bikini ngày 12-7-2008...

[Mất hoàn toàn khái niệm về thời gian]
[Ừhm, mizz thì nhắn tin, ừ thì cũng mizz lắm đấy mà không dám nhắn tin]
[Yesterday is the History - Today is the Mystery - Tomorrow is the Gift]



Wednesday, July 2, 2008

Trò đùa

Xem 1 vở kịch về đồng tính

Nội dung kịch bản không hay

Hoàn cảnh đẩy đưa - thiếu hụt tình cảm gia đình => gay

Diễn viên có cố gắng nhưng chưa perfect - [có lý do]

Không thix sự ghê tởm của nhân vật

Chấp nhận yêu cô gái chỉ vì bạn trai của him bỏ him


Thác loạn

Dục vọng

Điên cuồng

Cảm thông

Không

Đau đớn



Mưa

Đói

Lạnh

Im lặng

Không online

Không có câu trả lời


Thiếu ngủ

Không ngủ được

Ám ảnh

Nhức đầu

Sợ


Ngày đầu đi làm

Thử việc 1 tuần

Chả biết dạy gì

Thôi thì hên, xui


Bonus lời bài hát của vở kịch...

Về đâu lúc ngày đã hết, ánh đèn đường hắt hiu buồn, mình tôi giữa hè phố vắng, nỗi buồn nặng trĩu không tên. Trót sinh ra phận mình trái ngang, yêu đương khác thường, sống giữa đời mệt nhoài âm thầm mang bao đắng cay. Bình minh không đến bao giờ, đời tôi rồi sẽ đi về đâu, khi quanh tôi thế gian là tiếng chê bài cười đùa xa lánh. Tình yêu tôi vẫn đi tìm, rồi tình gục chết giữa ngàn khơi, thế gian ơi để tôi sống yên bình...

Cảm thông với nhân vật trong bài hát nhưng không chấp nhận nhân vật trong vở kịch...Nghe lại hơn 100 lần...vẫn thích...vẫn đồng cảm...có chút gì đó tương thông...

[Tình yêu tôi vẫn đi tìm, rồi tình gục chết giữa ngàn khơi, thế gian ơi để tôi sống yên bình...]

[Thèm kẹo và bánh - thix màu sắc]
[Cái ngọt có từ nhiều thứ khác nhau, không hẳn chỉ là tình cảm]
[Lại biện hộ nữa phải không?!]