Cố quên để mà nhớ…đúng vậy, càng cố gắng quên, tìm cách để quên hay thử đón nhận một cái mới để mà quên cái cũ…cũng chỉ làm cho bản thân mình càng thấy nhớ.
Con người cần có hạnh phúc, có quá nhiều tình cảm: gia đình, bà con, làng xóm, bạn bè, đồng nghiệp…nhưng ai cũng cần có tình yêu trai gái – hay chính xác là mong muốn bên cạnh có người thương yêu, quan tâm, chăm sóc, lo lắng cho mình.
Từ nhỏ, tôi đã nghĩ tôn thờ chủ nghĩa độc thân giúp cho mình bớt lo toan phiền muộn…đến bây giờ tôi phát hiện ra rằng: Tôn thờ chủ nghĩa độc thân chẳng qua là 1 cách mình lẫn tránh... phải, lẫn tránh và cả tự ti về bản thân mình.
Thực sự tôi rất thích xem film, vì khi đó tôi có thể sống với nhân vật, cười với nhân vật, khóc cùng nhân vật, và hơn hết tôi cảm nhận được tình yêu giữa các nhân vật…có thể tôi đang tưởng tượng mình là 1 ai đó trong film, đôi khi là 1 cảnh sát oai phong, đôi khi là bếp trưởng, là 1 nhân viên, và cả người con gái được yêu thương…Tôi ảo tưởng, tôi đem mình vào những cuộc phiêu lưu, vào những tình yêu, và khi con điều con người ta mong muốn nhất chính là họ đang bất lực nhìn những gì mà film phản ảnh.
19 tuổi, lưng chừng ở cái tuổi con nít và người lớn, hay đem những giả định để có thể toại nguyện và thỏa mãn. Là cái tuổi nhìn đời màu hồng, nhìn tình yêu màu đỏ…hoàn cảnh gia đình tôi cho phép tôi nhìn đời màu hồng, nhưng còn với tình yêu (tôi không biết đó có gọi là tình yêu hay không nữa) nó không lãng mạn như tôi nghĩ, nó làm cho tôi đến bây giờ vẫn không còn tin vào những người chung quanh tôi
Tôi không mong tình yêu toàn màu đỏ, hay “Một túp lều tranh hai trái tim vàng”, tôi cần 1 người quan tâm, yêu thương và lo lắng cho tôi! Có thể vài bữa nữa thôi, chính tôi sẽ phải quyết định chuyện hạnh phúc và cả tương lai của mình. Tôi mong mình có thể đi thật xa, sống thật hạnh phúc, ở một nơi nào đó mà không phải nơi tình yêu đầu tiên của tôi bắt đầu.
Tôi có thể chờ một, hai hoặc cùng lắm là ba năm tôi có thể làm một người xa lạ, làm một người hữu ích, tìm và kiếm bạn mới, kiếm 1 gia đình mới. Tôi mâu thuẫn, lúc thế này lúc thế nọ, nửa muốn nửa không…nhưng dù sao đi nữa, cũng mong là ước nguyện của mình sẽ có thể thực hiện được…
I rewarded myself with a feast of coffee and Tiramisu cake this afternoon, so delicious. During last week until now, I have some arguments with my friends, my student’s parents…so crazy…so stupid…I have a plan, I hope it will execute on time…Let’s relax.

No comments:
Post a Comment