Wednesday, March 25, 2009

Untitled

Lâu rùi không viết được entry, dọn nhà mới cũng đã hai tuần rồi mà còn chưa sắp xếp xong, đợi chủ nhật này ông bà chủ nhà mua cho cái tủ quần áo thì em chụp hình up blog cho mọi người cùng xem...hì hì...



Hôm qua trời mưa nên đường ướt, em bị trượt chân té xuống dốc nên bây giờ cái đầu gối sưng vù làm hôm nay không đi học được...mà tức nhất là ko đi ice-skating được...đã hẹn trước cả tuần rùi mà ko đi được...tức gì đâu...(hay là save được 17$ ta..hahaha)



Từ lúc em qua đây, em thấy em ko mua sắm, chỉ mua những vật dùng tối cần thiết, nhưng đã ngốn hơn 1200$, cuộc sống ở đây sao mà đắt đỏ thế??? Mà tính ra, gần 2 tháng ở đây, em ăn nhìu nhất là khoai tây chiên, snack, chocolate, kem MC Donald và sushi...very delicous... ngon tuyệt cú mèo...hầu như là em ăn mỗi ngày luôn ah...



- Cơm tấm 10$ 1 dĩa sườn bì chả

- Phở cũng 10$

- MC Donald thì 8$ 1 phần

- 12 trứng gà thì 4$

- 1 bó rau muống cũng 2$

- vài cọng ngò gai thì 1,5$

- Bánh lọt và nước dừa 4$

- 1 bình dầu 21$

- 1 cây sandwich thì 4$

- 3 cuốn gỏi cuốn - 4,5$ (nửa con tôm, 2 lát thịt, và vài cọng rau)



Còn nhiều thứ nữa...em bị khủng hoảng vì giá cả bên này...chưa kể tiền nhà bên này...muớn 1 căn phòng nhỏ bên đây có thể mướn được 1 căn nhà nhỏ ở VN...biết trước là đất nước tiên tiến nên cái gì cũng đắt đỏ...nhưng ko ngờ quy qua tiền VN thì nó rất rất lớn...lúc trước ở VN ít uống Gloria Jeans vì nó quá mắc, nhưng qua đây, 1 ly nước ép thì 7$ cũng phải uống vì nó rẻ nhất......nói linh tinh nãy giờ chắc cũng đủ rùi...chả bít nói sao...chỉ biết than vãn với blog...





With bạn Ả Rập...Tấm này là chụp trước cửa nhà...cái cửa sổ là cửa số của phòng mình với anh 2 đầu trọc...

mọi người đoán xem bạn nì bao nhiu tủi???


Photobucket



Còn đây là chụp ở hành lang thông giữa nhà ông bà chủ và nhà của mình...





Photobucket



Ban đầu vốn dĩ mình ko ưa cái bạn này vì bạn ấy có vẻ chảnh...nhưng khi sống chung nhà thì bạn này rất gud...vì biết dọn dẹp, ngăn nắp, biết giúp đỡ housemate...đặc biệt là nhìu khi thấy mình rửa chén nhìu thì bạn í phụ rửa, mình hài lòng...hehehe...nói chung bạn ấy được cái miệng bô bô nhưng tính tình thì tốt...mất hết ác cảm về bạn nì...hehehe...



Nhớ Sài Gòn...nhớ từng con đường...từng ngõ hẽm đã từng bước chân qua...nhớ những khuôn mặt quen thuộc...nhớ từng kỷ niệm trước khi bước chân lên máy bay...



Sài Gòn chưa xa đã nhớ...



Đường vui đôi chân sớm trưa...



Tất cả như quyện vào từng hơi thở, từng nhịp đập, từng giọt máu của mình...qua đây bao nhiêu lâu là chừng ấy giấc mơ của mình đều hiện diện khung cảnh Sài Gòn, người thân và bạn bè... ngay tức khắc, mình muốn về VN, muốn được ngủ trong phòng mình, với mẹ, với nhiều gối xung quanh,muốn được ba chiều, chỉ cần viết tờ giấy lên bàn là hôm sau mình có được những thứ mình muốn mua, muốn được đi chơi với bạn bè, được xem kịch, thoải mái mua film TVB về xem, muốn được đi ăn các quán ăn, các món ăn là đặc sản VN, muốn được xách con ngựa phi long nhong khắp nẻo đường cho dù có nắng, mưa và đầy bụi...



- Mỗi ngày ăn ở đây nhớ đến đồ ăn của mẹ nấu...cứ chê mẹ nấu rồi để đi ăn hàng...

- Mỗi lần muốn mua đồ thì nhớ ba lo cho đầy đủ...

- Mỗi lần nằm ngủ thì nhớ mẹ hay thức dậy đắp mền cho mình...

- Mỗi lần đi xe bus 1 mình thì nhớ chếc xe của mình lúc nào cũng đầy xăng...

- Mỗi lần xem film thì nhớ những lúc mua thật nhiều đĩa film ở VN, xem mà chán...

- Mỗi lần đọc blog thì nhớ đến 2 người anh lúc nào cũng thương mình...

- Mỗi lần ở 1 mình thì nhớ đến bạn bè...không lúc nào bạn mình bỏ rơi mình...

- Mỗi lần khóc 1 mình thì nhớ đến có người từng để điện thoại để nghe mình khóc...



Ừ, thì chỉ là ước muốn, đến bao lâu mình mới có thể VN...mà cho dù có về thì khoảng thời gian ở lại có là bao lâu...??? Ừ, thì mình cứ ước muốn vậy, cho thõa nỗi nhớ về mảnh đất SG đất chật người đông nhưng đầy tình thương...





Đã nói là phải mạnh mẽ mà D, sao m cứ phải làm mọi người lo lắng cho m thế???



[IF YOU READ MY ENTRIES, PLEASE KEEP THEM IN YOUR MIND,BECAUSE THIS IS MY DIARY, NOT THE NEWS...THANKS GUYS...]